Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Vivien Leigh. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Sự ám ảnh về dục vọng, cô đơn và cái chết!
Topic Started: Mar 10 2010, 09:09 AM (1,747 Views)
charon
Member Avatar
Love Vivling
Admin
Chuyến tàu mang tên Dục vọng - Sự ám ảnh về dục vọng, cô đơn và cái chết!

(TGĐA) - Bộ phim kinh điển này đă trở nên quen thuộc đối với những khán giả đam mê điện ảnh. A street car named desire (Chuyến tàu mang tên dục vọng) là một kho tài nguyên dồi dào, phong phú, được khai thác mạnh trong những bộ phim đương đại. Sức mạnh của nó củng cố chỗ đứng trong trái tim khán giả hâm mộ bằng một kịch bản tốt của Williams, lối diễn xuất hoang dă của Brando, vẻ giả tạo của Scarlet Vivien Leigh và bàn tay phù thủy của đạo diễn Kazan. Điều ǵ thực sự làm nên sức mạnh và sự bất diệt của cuốn phim xuất sắc này? Tại sao một tác phẩm ra đời từ rất lâu lại có thể truyền nhiều cảm hứng đến vậy?


Tóm tắt cốt truyện

Truyện phim xoay quanh ba chủ đề chính: dục vọng, nỗi cô đơn và cái chết. Blanche Dubois (Vivien Leigh) đến thăm người em gái đang có bầu – Stella (Kim Hunter) ở New Orlean. Trong ngôi nhà tồi tàn của hai vợ chồng Stella, người chồng của Stella – Stanley Kowalski (Marlon Brando) không những không chào đón cô, mà trái lại, thù ghét Blanche do sự hiện diện của cô đe dọa trực tiếp tới món tiền thừa kế và quyền lực của hắn trong gia đ́nh.

Xung đột, mâu thuẫn giữa Blanche và Stanley ngày một gia tăng khi Stanley phát hiện ra quá khứ tội lỗi của Blanche. Stanley t́m cách tống khứ Blanche ra khỏi nhà bằng món quà sinh nhật cho Blanche- tấm vé tàu trở về nhà. Stella bênh vực chị, mong muốn cho Blanche t́m nơi che chở ở Mitch (Karl Malden), một người bạn của Stanley có cảm t́nh với Blanche. Không may mắn, Mitch cuối cùng đă biết được sự thật về quá khứ của Blanche, từ bỏ ư định kết hôn với cô. Blanche càng trở nên cô đơn, ức chế và tổn thương bởi hành động bất ḥa của Stanley. Nhân lúc vợ sinh, Stanley đă cưỡng hiếp Blanche một cách thô bạo cho thỏa ḷng căm thù. Kết thúc, Blanche trở nên điên loạn phải vào bệnh viện tâm thần, Stella bỏ trốn cùng đứa con, Stanley gào thét gọi “Stellaaaaaaaa!!!!” đến bất tận.

Blanche Dubois (Vivien Leigh) và Stanley Kowalski (Marlon Brando) trong phim

Khung cảnh u ám xuyên suốt phim

Khung cảnh mở đầu như một tấm phông nền tối tăm trải rộng xuyên suốt bộ phim. New Orlean với những mảng màu tương phản mạnh. Kiến trúc Gotich kiểu Pháp cũ xa hoa với âm thanh của những bản nhạc Jazz rộn ràng, xen lẫn với những căn nhà tồi tàn, nghèo đói, tạo nên bộ mặt của nước Mỹ hiện đại. Cuộc đối đầu, mối quan hệ giữa ba nhân vật chính diễn ra trong một căn hộ tồi tàn, chật hẹp, vô cùng nóng bức. Những căng thẳng về tâm lí, xung đột tính cách, được nhân lên gấp bội trong khung cảnh ngột ngạt được phác sẵn

Nhân vật Blanche – Nỗi ám ảnh không dứt

Xuất thân tầng lớp quư tộc, nhân vật chính Blanche Dubois (nghĩa tiếng Pháp – Khu rừng màu trắng) thuộc lớp người chỉ biết hưởng thụ, tiêu tiền nhưng không biết cách kiếm tiền. Chính v́ vậy, mà ṭa biệt thự gia đ́nh Bell Reve (Giấc mơ đẹp) đă rơi vào tay kẻ khác do đồng lương giáo viên không thể cứu văn t́nh thế. Sự phân hóa giữa tầng lớp thượng lưu và hạ lưu được phản ánh rơ nét qua việc Blanche ******** cuộc hôn nhân của Stella với một kẻ nhập cư gốc Balan. Từ tầng lớp thượng lưu bị hạ bệ xuống hạ lưu, Blanche dường như không muốn tiếp tục cuộc sống với ư nghĩ đó. Sự xung đột giai cấp, sự mâu thuẫn thời đại giữa miền Nam cũ và mới, một miền Nam hiện đại với một miền Nam cổ hủ, bảo thủ nằm trong ư đồ muốn phản ánh của Kazan.

Vivien Leigh trong vai Blanche Dubois

Nhân vật Blanche nuôi dưỡng trong ḿnh ảo tưởng lớn về cuộc sống, đặc biệt ảo tưởng dục vọng. Sự khéo léo của cốt truyện không trực tiếp kể lại quá khứ của Blanche mà chỉ tiết lộ rất láu cá qua những tin đồn, lời kể góp nhặt mà Stanley thu thập được. Blanche đă lấy chồng từ rất trẻ, và người chồng trẻ đó là một kẻ đồng tính đă chết, thông qua những lời kể, có thể thấy Blanche đă mồi chài rất nhiều đàn ông: Bị đuổi việc do dan díu với cậu sinh viên trong lớp cô ta dạy và lăng nhăng với những người đàn ông khác. Thế nhưng Blanche lại rất mong manh, dễ bị tổn thương, ham muốn dục vọng, sợ hăi nỗi cô đơn đă dẫn đường cô đến với những kẻ sẵn sàng lợi dụng và sau đó bỏ rơi cô. Cả cuộc đời Blanche vẫn là hành tŕnh t́m kiếm ảo tưởng dục vọng, dục vọng để giết chết nỗi cô đơn và chính nỗi cô đơn gây nên bởi ảo tưởng dục vọng.

Khi ḍ hỏi Stella có biết những tin đồn về quá khứ của ḿnh, Blanche buộc phải thú nhận dục vọng là thú vui của cô để quên đi nỗi cô đơn. Ham muốn trong cô sôi sục hơn khi bất cứ người đàn ông nào đến gần cô, hành động của cô là dành tặng nụ hôn cho cậu bé thu nhặt báo cũ, đến việc nhận bó hoa hồng của chàng Mitch theo nghi thức trang trọng. Không dừng lại đó, cách thức tán tỉnh anh chàng Mitch là đoạn phim rất thú vị với khán giả. Chi tiết rất hài được khai thác xóa bớt dấu ấn căng thẳng đối đầu giữa Blanche và Stanley. Cô ta dạy Mitch nói tiếng Pháp, khiêu vũ, giả bộ ḿnh c̣n rất trẻ trung, trong sáng như trăng rằm. Việc đóng giả làm cô gái miền Nam thượng lưu làm nhân vật lấy lại tự tin, xóa đi sợ hăi về nỗi ám ảnh cái chết của người chồng đầu tiên. Nhân vật Mitch trong cảnh này là nhân tố hài rất có duyên khi công bố với Blanche về số đo h́nh thể: chiều cao, cân nặng, ṿng eo. Khán giả t́m trong anh ta vẻ nhút nhát của một đứa trẻ, sự trưởng thành của một ngời đàn ông, dịu dàng, nhạy cảm khi đứng trước một người đàn bà lẳng lơ như Blanche.

Cô đơn chồng chất, Blanche là con người cô đơn, luôn t́m cách thoát khỏi nó bằng chiếc phao dục vọng, ám ảnh của quá khứ nặng nề trong tâm khảm của Blanche. Đối với cô ta, quá khứ là cái chết của người chồng, gia đ́nh, nếp sống thượng lưu, những gă đàn ông trục lợi bỏ rơi cô ta. Càng t́m cách rũ bỏ quá khứ, Blanche càng dấn thân sâu hơn vào dục vọng, rong ruổi đi khắp nơi bằng Chuyến tàu Dục Vọng quen thuộc.

"Blanche là con người cô đơn, luôn t́m cách thoát khỏi nó bằng chiếc phao dục vọng"

Không chỉ bị ám ảnh bởi dục vọng, cái chết của gia đ́nh, cụ thể hơn là cái chết của cuộc sống thượng lưu là nỗi ám ảnh lớn trong tâm trí. Cái chết của người thân, sự bỏ nhà đi của Stella, sự bơ vơ của Blanche trong căn biệt thự hoang tàn Bell Reve đă dẫn đến kết cục tất yếu: sự bỏ nhà ra đi của Blanche với những chàng trai. Một tam giác nhân- quả đă h́nh thành nên trong bộ phim: Cái chết – Cô đơn – Dục vọng. Hành tŕnh của Blanche là cuộc chạy trốn, rượt đuổi trong cái tam giác số phận khép kín đó.

Nghèo nàn, lang thang, nhưng Blanche vẫn cố gắng chất lên ḿnh những trang phục diêm dúa nhất như một màn tŕnh diễn thời trang để quên đi cuộc sống bần hàn cô đang tồn tại. Đắt giá nhất, là khi người đàn bà bán hoa cho người chết gơ cửa mời mua hoa, tâm lư nhân vật thêm một lần nữa quay cuồng, hoảng loạn giữa ba đỉnh cực: dục vọng, nỗi cô đơn và cái chết. Dễ dàng cảm nhận, cô ta như người chết của một miền Nam lâu đời, trôi dạt trong một miền Nam hiện đại. Cái chết của những người thân, của người chồng, đặc biệt là âm thanh phát ra từ tiếng súng người chồng trẻ tự sát vẫn ám ảnh, vắt kiệt mọi suy nghĩ của Blanche.

Blanche bị rơi vào ṿng luẩn quẩn quanh hai chân ghế: sự thật và lừa dối. Cô ta t́m cách đánh lừa người khác về tuổi tác của ḿnh, không bao giờ để ánh đèn soi thẳng trực diện để che đi nếp nhăn, sự già nua trên trán, trên da mặt. Cô vẫn tưởng tượng vẻ son trẻ của ḿnh, để quên đi nỗi đau mất mát gia đ́nh, người thân. Xét về góc độ nào đó, cô ta đă lừa dối nhưng không làm hại, tổn thương đến người khác, đó chỉ là hướng giải quyết phương tŕnh ảo tưởng bằng thực tế, kết quả ám ảnh của quá khứ thượng lưu đă chết ăn sâu trong tiềm thức. Cô ta sợ sự thật bởi sự thật nghèo nàn, không thú vị như những ảo tưởng về cuộc sống do Blanche tưởng tượng. Sự kệch cỡm đi quá đà khi cô ta cố gắng xóa nḥa dấu ấn tuổi tác bằng trang phục ḷe loẹt rẻ tiền, gợi nhớ lại quá khứ phong lưu. Khi gặp những quư ông, cô tỏ ra vẻ điệu đà, bộ hấp dẫn, thậm chí “Trời nóng quá nên tôi phải trát thêm ít phấn nữa!” Mỗi lúc, Blanche thích thú với việc lừa dối mọi người mặc dù biết chắc sự thật sẽ được t́m ra sớm hay muộn. Thực chất, cô ta muốn mọi người được thư giăn và giải trí như trong một bữa tiệc gia đ́nh với một sự thật đeo mặt nạ tô vẽ cẩu thả. Sự thật cuối cùng cũng bị phát giác, gương mặt già nua, cùng điệu bộ quư tộc rởm được Mitch đưa ra ánh sáng, dưới ánh đèn soi thẳng trực diện. Có thể thấy Blanche suy sụp, hủy hoại và đổ vỡ thành nhiều mảnh như thế nào khi quá khứ tội lỗi bị phơi bày. Cảm giác bi hài nhường chỗ cho sự đáng thương, tiếc nuối cho nhân vật cẩn thận đeo mặt nạ tô vẽ cẩu thả nay bị bóc trần trước ánh sáng.



Nhân vật Stanley – con thú hoang quyền lực

Nhân vật Stanley được nhận dạng là nhân tố xác thịt, bạo lực của bộ phim, người mà Blanche ghê tởm nhưng rất ham muốn. Bản tính thú vật, thô lỗ của hắn in dấu chân trong căn nhà tồi tàn của hai vợ chồng hắn. Sự xuất hiện của Blanche chính là sự đe dọa đến quyền lực của hắn và số tiền thừa kế có được. Hành động thô lỗ của hắn lần đầu tiên khi có sự xuất hiện của Blanche là lôi tất cả mớ quần áo của Blanche ra b́nh phẩm: những phục sức đẹp th́ đă quá cũ, những cái mới th́ quá rẻ tiền. Stanley đại diện cho tầng lớp hạ lưu, rất vật chất, thực dụng tồn tại trong một miền Nam mới. Đối lập với Blanche, con người tầng lớp thượng lưu không hề ngó ngàng tới tiền bạc. Thái độ đối với tiền bạc trái ngược nhau giữa hai tầng lớp phản ánh rơ cuộc sống trong hai thời ḱ. Con người cục súc của Stanley phơi bày lộ liễu qua cảnh bốn người đàn ông chơi bài. Stella và Blanche đang nghe đĩa mặc dù ba người đàn ông thích thú với bản nhạc, Stanley vẫn yêu cầu tắt, nhưng họ không tắt. Stanley lao vào trong buồng và tự tay tắt. Trong cảnh này, quyền lực, thói vũ phu của người đàn ông trong gia đ́nh Stella được đẩy lên cao hơn nữa khi một lần nữa Blanche tiếp tục bật đài, khiêu vũ và Stanley nhảy bổ vào ném radio ra cửa sổ trong trạng thái sợ hăi của Blanche, và hắn bắt đầu đánh đập người vợ mang thai Stella. Hành động của Stanley luôn t́m cách chứng tỏ thế thượng phong, quyền lực tuyệt đối, sự độc đoán của hắn trong ngôi nhà. Căn nhà đó chỉ là của hắn, dành riêng cho hắn , chỉ một ḿnh hắn có thể ở và sở hữu về mọi mặt.

Stanley đại diện cho tầng lớp hạ lưu, rất vật chất, thực dụng

Sự gắn bó giữa hai vợ chồng Stanley và Stella có thể thấy rơ không phải về tinh thần mà về thể xác. Đam mê và ham muốn rực cháy của Stella kết hợp hài ḥa với bản tính thú vật của Stanley. Hóa trang của phim khá thuyết phục người xem khi hai vợ chồng trong trang phục tả tơi, xộc xệch yêu đương mănh liệt và tỉnh dậy trong trạng thái đầy măn nguyện. Sự thắt chặt giữa bản tính thú vật của Stanley và Stella ngày một mặn nồng hơn. Một vài điều ǵ đó trong con người của Stanley đă kích thích Stella thực sự. Stanley yêu đương mănh liệt với Stella như một con thú và đánh đập cô theo cách tương tự.

Xung đột và đối chọi với Blanche ngày một dữ dội, khi nghe được Blanche mô tả hắn như một con thú, một con vượn người, hành động của Stanley càng cố gắn thắt chặt mối quan hệ với vợ, gạt bỏ người chị vợ hắn căm ghét ra khỏi ngôi nhà. Ở phía bên kia, Blanche t́m cách lôi kéo Stella bỏ trốn khỏi ngôi nhà đó. Blanche không hiểu động cơ nào khiến Stella gắn bó với Stanley. Đối chọi giữa Stanley và Blanche tiến triển gay gắt tới mức sự xuất hiện của người này phải là sự biến mất của người c̣n lại. Hắn rất thích thú với việc gây đau đớn và tổn thương Blanche, vốn dĩ đă rất mong manh. Từ việc vạch trần quá khứ biến động, tội lỗi của chị vợ, bản tính hoang dă có dịp bộc lộ sự thô thiển, lỗ măng bằng việc mua tặng Blanche tấm vé tầu trở về nhà đúng vào dịp sinh nhật cô ta. Kịch bản sử dụng tính thực dụng và bản chất cục súc của Stanley đúng điểm rơi, không những dập tắt mọi niềm vui nhỏ nhoi của Blanche mà c̣n đổ thêm dầu vào lửa xung đột. Nhân vật Stanley được xây dựng tương phản mạnh mẽ với nhân vật Blanche nhẹ nhàng tinh tế, một Stanley thô bạo, thú tính đối chọi với một Blanche yểu điệu, ưa làm đỏm, một Stanley vật chất với một Blanche ảo tưởng và lừa dối. Những ảo tưởng, dối trá của Blanche bị Stanley xé rách không thương tiếc như để thỏa ḷng căm ghét. Đỉnh điểm hơn nữa là vụ cưỡng hiếp để thêm phần hả hê sự thù ghét và chứng tỏ bản tính thú vật của Stanley. Đạo diễn xử lư cảnh này hết sức tỉnh táo. Sau khi đưa vợ đi đẻ, hắn nh́n Blanche bằng một ánh mắt khác, ánh mắt một con thú thèm muốn một con mồi thù ghét. Sau khi vạch trần bộ mặt thật của Blanche, hắn tiến đến bên cô ta, vặn tay của Blanche với sức mạnh của thân h́nh lực lưỡng. Cánh tay cơ bắp của hắn đập tan mọi ư nghĩ trốn thoát, Blanche chỉ biết chống trả yếu ớt, tuyệt vọng bằng một chai rượu. Kết thúc cảnh này, h́nh ảnh chiếc gương vỡ tan thành nhiều mảnh do chai rượu là diễn giải cho vụ cưỡng hiếp thô bạo dẫn đến sự điên loạn của Blanche.

Kịch bản mang tính ẩn dụ cao

Chuyến tàu mang tên dục vọng – tựa đề của cuốn phim rất cuốn hút như chờ được người xem khám phá và thực tế đó cũng chính là chủ đề chính của phim. Nội dung kịch bản phim mang tính h́nh tượng và ẩn dụ cao xoay quanh chủ đề dục vọng và cái chết. Blanche phủ nhận sức mạnh và sự hấp dẫn của dục vọng nhưng chính cô cũng biết đến nó, mọi thứ cô dùng để tiêu khiển, giết chết nỗi cô đơn. Nhưng chính con tàu dục vọng đó đă đưa cô đến đây, căn nhà sập sệ vùng New Orlean để dục vọng và nỗi cô đơn gặm nhấm cô đau đớn trong những ngày tháng c̣n lại.

Tennesse William – tác giả vở kịch, biên kịch phim là người thích chơi chữ, chuộng những ngôn từ mang tính h́nh tượng cao. Để đến Elysian Field (Thiên đường) – Nơi ở của 2 vợ chồng Stanley và Stella, Blanche đă phải đi A streetcar named desire (Chuyến tàu mang tên dục vọng) và sau đó là A streetcar named Cemeteries (Chuyến tàu mang tên nghĩa địa). Đây là một trong những kịch bản hấp dẫn nhất, gay cấn nhất được tŕnh diễn rất nhiều lần trên sân khấu kịch. Ngoài ra, bộ phim c̣n được làm lại ba lần cào các năm 1984, 1995,1997 và được khai thác nhiều trong những tác phẩm đương đại như Tất cả về mẹ tôi (1999)

Diễn xuất không thể phủ nhận

Diễn xuất của Vivien Leigh chứng tỏ cô là lựa chọn số một cho vai diễn này. Blanche trong phim này có nét ǵ đó giống với Scarlet ở sự giả tạo, ảo tưởng. Nhưng cái hay và lấn lướt hơn vai diễn trước là sự thể hiện tuyệt vời nỗi cô đơn, sự mong manh, những toan tính đẩy nhân vật đến bờ tuyệt vọng. Nhân vật Blanche đă trở nên điên loạn, tâm thần thực sự do những ức chế tâm lư ghê gớm. Đối với Marlon Brando, lần đầu tiên trong vai chính đă đem lại luồng sinh khí mới cho môn nghệ thuật thứ bảy. Lối diễn cực kỳ hoang dă, tự nhiên, chỉ có thể dùng từ bản năng để nói về diễn viên “Bố già” này. Con người cục súc của Kowalski được hâm nóng bởi sự dữ dội của vẻ mặt, h́nh thể cơ bắp.

Tuy giải Oscar tuột mất khỏi tay Brando vào tay Humphrey Bogard trong bộ phim The African Queen (Nữ hoàng châu Phi) nhưng khả năng diễn tuyệt vời hé mở cho ông đến vinh quang hơn nữa trong ba năm sau: Giải Oscar Nam diễn viên chính xuất sắc nhất vẫn với bộ phim của Elia Karzan – On the waterfront (Trên bến cảng). Vai Stella là một vai diễn biến tâm lư có những giằng xé giữa hai sự lựa chọn nan giải. Một bên là người chồng cục súc, nhưng cô dành những đam mê rực cháy về thể xác, một bên là người chị già nua sống trong ảo tưởng dục vọng. Stella đứng nh́n, là người giảng ḥa trước mâu thuẫn và xung đột càng gay gắt. Chính cô là người phản bội chị, khi không tin và những mẩu chuyện chị kể. Chuyến tàu mang tên dục vọng là phim đầu tiên đoạt số giải Oscar kỉ lục về diễn xuất: 3 giải (trong đó 1 giải cho Nữ diễn viên chính xuất sắc, 2 giải cho Nam và Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất). Phải mất 25 năm sau, mới có một bộ phim lặp lại được kỳ tích này – phim Network (1976) của đạo diễn Sidney Lumet.

Bàn tay phù thủy của đạo diễn Elia Kazan

Khó ai có thể xem xong bộ phim mà quên được kết thúc của nó! Cảnh Blanche bị y tá bắt giữ tới bệnh viện tâm thần là một điểm nhấn đẹp, rất đáng nhớ. Kazan đă biến cảnh bắt giữ thành cuộc chống trả quyết liệt của Blanche, nơi cái tôi ảo tưởng không chịu khuất phục dây trói. Người đàn ông (bác sĩ) từ từ đến bên cô, nhẹ nâng đôi tay cô, dẫn cô đi ra như một quư bà. Blanche thốt lên một câu nói quá nổi tiếng: “Whoever you are, I have always depended on the kindness of strangers” (Bất kể ông là ai, em chỉ trông chờ vào ḷng tốt của những người lạ). Nét diễn của Vivien được điều chỉnh một cách nhanh chóng, tinh tế từ sự hoảng sợ, chống trả sang vẻ tự tin, kiêu hănh như một quư bà thượng lưu. Stella bật khóc, ngập trong cảm giác phản bội, phụ bạc của người chị, khi chính cô không thể tin nổi câu chuyện mà người chị kể. Hành động kế tiếp của cô là bỏ trốn khỏi căn nhà kinh hoàng đó cùng với đứa bé. Stanley chạy ra cửa gào thét như một con thú trút hết căm hờn vào chuỗi âm thanh vang rền đến bất tận “Stellllaa!!!”.

Đạo diễn Elia Kazan


Kazan đă giúp ba con người với những mâu thuẫn, xung đột, phá vỡ rào cản, không gian chật hẹp để trốn thoát. Cả ba nhân vật trở nên cực đoan hơn với những cách phát triển số phận khác nhau: Blanche trở nên tâm thần do ức chế, ảo tưởng về cuộc sống, Stanley trở nên bạo hành, tàn nhẫn hơn bao giờ hết, Stella bỏ trốn do day dứt giữa sự phản bội người chị đáng thương và sự bạo hành của người chồng cục súc.

Thiết kế mỹ thuật của phim khá tốt khi tái hiện được vẻ tồi tàn của căn hộ hai vợ chồng Stella đang sống. Những mảng màu đen trắng, xám xịt, sáng tối xen kẽ. Đồ đạc trong căn nhà đă cũ, bẩn, lộn xộn, nhếch nhác. Những tấm riđô, màn được trang trí một cách diêm dúa, rườm rà tạo cảm giác vướng víu, ngột ngạt, choán nhiều diện tích vốn đă chật hẹp. Không khí trường quay tạo cho người xem cảm giác nóng bức đến ngạt thở v́ khoảng không bó hẹp, rách rưới, bẩn, đầy sự pha trộn. Ánh sáng máy quay đem đến thứ ánh sáng mờ ảo, nhẹ nhàng trong khung cảnh Blanche hóa thân thành cô gái trẻ, trong sáng ảo tưởng, lúc th́ ánh sáng trắng mạnh, tương phản rơ nét trong những cảnh giằng co, xung đột mạnh mẽ giữa 2 nhân vật chính.

Liệu ai có thể phàn nàn về sự phân vai trong cuốn phim kinh điển này ? (Brando, Malden, Hunter đều tham gia vở kịch cùng tên trên sân khấu Broadway, chỉ có duy nhất Vivien Leigh thay thế Jessica Tandy để vào vai Blanche). Vivien Leigh hóa thân thành Blanche già nua, đau đớn, tuyệt vọng, hoàn toàn khác biệt với vai diễn kinh điển trong Cuốn theo chiều gió- một Scarlet đẹp rạng rỡ, kiêu sa, đầy cá tính. Brando hốc mắt sâu, vạm vỡ, một khuôn mặt ăn h́nh cinema theo đúng nghĩa, đă tạo nên vai diễn để đời Stanley, một h́nh tượng nhân vật rất đẹp trong lịch sử điện ảnh. Một anh chàng Mitch mũi to, chất phác đă phải ḷng Blanche do Karl Malden thủ vai. Một Kim Hunter thể hiện xuất sắc một Stella đứng trước câu hỏi chọn lựa: gắn bó thể xác với người chồng thú tính hay bênh vực người chị tội nghiệp. Kazan, Williams, Leigh, Brando, Malden, Hunter đă làm nên Chuyến tàu mang tên dục vọng, một tác phẩm điện ảnh kinh điển của thập niên 50.


Chuyến tàu mang tên dục vọng là nỗi ám ảnh không dứt về cuộc sống, số phận và khác vọng của ba con người. Một Blanche mỏng manh, ảo tưởng bị d́m chết trong dục vọng, một Stanley hoang dă và thú tính gầm gào với số phận, một Stella trốn thoát khỏi đam mê bằng day dứt và cắn xé. Một góc của nước Mỹ - vùng New Orlean u ám, xám xịt, vĩnh viễn nằm trong màn đêm tối tăm. Diễn xuất ấn tượng của dàn diễn viên, dưới bàn tay phù thủy của đạo diễn Elia Kazan, cùng kịch bản truyền cảm hứng của Tennese Williams, đă thắp sáng măi ngọn lửa “Chuyến tàu” trong lịch sử điện ảnh thế giới.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · A Streetcar Named Desire (1951) · Next Topic »
Add Reply